Góc Nhìn 888TOP: Những huấn luyện viên vĩ đại nhất mọi thời đại của Juventus

Cập nhật: 2026-07-21

Góc Nhìn 888TOP: Những huấn luyện viên vĩ đại nhất mọi thời đại của Juventus

Được tôn kính, nể sợ và ngưỡng mộ trên toàn thế giới, Bà đầm già thành Turin là một tượng đài bóng đá giàu truyền thống danh hiệu và thành công.

Trong suốt 128 năm qua và vẫn đang tiếp diễn, gã khổng lồ Italy luôn hiện diện nổi bật trên những sân khấu lớn nhất, trở thành biểu tượng của sự thống trị và thường xuyên sở hữu những cầu thủ kiệt xuất.

Juventus đã 36 lần vô địch Serie A, gần gấp đôi đối thủ quốc nội bám sát nhất. Trên toàn thế giới, chỉ có 13 câu lạc bộ giành được nhiều danh hiệu lớn hơn, trong khi không ít đội trong số đó thi đấu ở những giải đấu có tính cạnh tranh thấp hơn đáng kể.

Dĩ nhiên, sự xuất sắc bền bỉ ấy phần lớn được ghi công cho các cầu thủ, những tên tuổi lừng danh mà người hâm mộ có thể dễ dàng kể ra. John Charles vĩ đại từng khoác lên mình bộ sọc trắng đen mang tính biểu tượng, cũng như Sivori, Zoff, Platini và Del Piero.

Tuy nhiên, không nên xem nhẹ vai trò của các huấn luyện viên trong câu chuyện này: những con người xuất chúng, khôn ngoan và thường mang vẻ mặt vô cùng nghiêm nghị, đã giúp Juve chinh phục hết đỉnh cao này đến đỉnh cao khác.

Heriberto Herrera 1964 - 1969

Việc không giành được nhiều danh hiệu tại Turin là điểm bất lợi đối với chiến lược gia người Paraguay, nhưng bối cảnh mới là điều quan trọng nhất. Đây là thời kỳ một Herrera khác – Helenio, cha đẻ của catenaccio – thống trị tuyệt đối tại Inter, khi câu lạc bộ thành Milan giành hàng loạt Scudetto với một hàng phòng ngự gần như không thể xuyên thủng.

Xét đến hoàn cảnh đó, chức vô địch Serie A năm 1967 cùng chiến thắng tại Coppa Italia hai năm trước là thành tích không hề tệ, trong bối cảnh Juve chật vật tìm lại những ngày tháng huy hoàng của một thập niên trước.

Herrera đã làm hết sức mình trong hoàn cảnh khó khăn và xây dựng nền móng để những Chú ngựa vằn sớm giành lại vị thế thống trị sau khi ông ra đi.

Čestmír Vycpálek 1971 - 1974

Vycpálek chính là người được hưởng lợi từ nền móng do Herrera xây dựng, khi tiếp quản một đội hình trẻ tài năng do Roberto Bettega dẫn dắt, tiền đạo sau này ghi 129 bàn cho những Chú ngựa vằn.

Ngay trong mùa giải đầu tiên cầm quân, vị huấn luyện viên người Czech thân thiện – bản thân ông từng thi đấu cho Juve, miệt mài lên xuống bên cánh của đội bóng trong thập niên 1940 – đã đưa câu lạc bộ đến chức vô địch quốc gia. Một năm sau, ông lặp lại thành tích ấy khi sự thống trị tuyệt đối của Inter tại đấu trường quốc nội cuối cùng cũng suy yếu.

Cũng trong mùa giải thứ hai đó, Juventus lọt vào trận chung kết European Cup nhưng để thua một Ajax xuất sắc đến khó tin, đội bóng khi ấy đang đứng trước ngưỡng cửa thay đổi hoàn toàn môn bóng đá.

Có thể lập luận rằng những thành tựu của Vycpálek tại Turin về sau đã không được đánh giá đúng mức, chủ yếu vì những gì diễn ra tiếp theo còn xuất sắc hơn. Điều đó dường như không thật sự công bằng.

Carlo Carcano 1930 - 1934

Trước khi tiếp quản Juventus tại Turin, Carcano từng dẫn dắt đội tuyển quốc gia. Đây là chi tiết quan trọng bởi vận mệnh của những Chú ngựa vằn và Azzurri gắn bó chặt chẽ với nhau trong giai đoạn đầu này.

Trong thập niên 1930, Italy hai lần vô địch World Cup, còn Juventus thống trị đấu trường quốc nội với năm chức vô địch quốc gia liên tiếp từ năm 1930 đến 1935.

Sự thống trị bền vững ấy trở thành hiện thực nhờ cả câu lạc bộ lẫn đội tuyển quốc gia đều sở hữu một “thế hệ vàng” gồm toàn những tài năng huyền thoại.

Ba cái tên đặc biệt xứng đáng được nhắc tới là Raimundo Orsi, Giovanni Ferrari và Luis Monti. Ở thời điểm đó, mỗi người đều không thể tranh cãi là cầu thủ xuất sắc nhất thế giới trong vai trò của mình.

Carlo Parola 1959 – 1962, 1974 – 1976

Parola giành hai Scudetto cùng Juventus trên cương vị cầu thủ trong quãng thời gian ra sân 334 trận, sau đó tiếp tục đưa câu lạc bộ đến thêm ba chức vô địch quốc gia qua hai nhiệm kỳ huấn luyện.

Với bản lý lịch đồ sộ như vậy, thật khó hiểu khi phải đến năm 2025 ông mới được ghi danh vào ngôi đền huyền thoại của câu lạc bộ.

Sau khi dẫn dắt bộ ba kiệt xuất John Charles, Omar Sivori và Giampiero Boniperti đến hai chức vô địch quốc gia trong nhiệm kỳ đầu tiên trên băng ghế huấn luyện, Parola trở lại một thập niên sau đó để làm cầu nối giữa Vycpálek và Trapattoni. Tuy nhiên, di sản trường tồn của ông lại bắt nguồn từ những ngày còn thi đấu.

Nổi tiếng với những cú ngả bàn đèn đầy kỹ thuật, chính hình ảnh của Parola đã xuất hiện trên hàng trăm triệu gói sticker Panini được người hâm mộ háo hức xé mở suốt nhiều năm qua.

Massimiliano Allegri 2014 – 2019, 2021 - 2024

Bị AC Milan sa thải sáu tháng trước đó, Allegri là một sự bổ nhiệm không được lòng người hâm mộ vào năm 2014, đến mức các cổ động viên ném trứng vào xe của ông trong buổi tập đầu tiên.

Tuy nhiên, không gì có thể xoa dịu người hâm mộ tốt hơn những danh hiệu. Năm chức vô địch quốc gia liên tiếp nhanh chóng giúp ông được giới ultras Curva Sud tôn sùng, trong khi Juve mùa nào cũng trở thành ứng viên sáng giá trên thị trường cá cược thể thao trước khi mùa giải khởi tranh.

Tiếp quản cỗ máy chiến thắng do Antonio Conte xây dựng, Allegri xứng đáng nhận được sự ghi nhận lớn lao khi không đơn thuần nối dài những phương pháp của người tiền nhiệm. Ông thay đổi hệ thống, cho đội triển khai bóng từ tuyến dưới và tái thiết đội hình, đưa Bonucci vào để gia cố sức mạnh và Dybala đến để ghi bàn.

Về mặt tiêu cực, Juve đã phải trải qua hàng loạt nỗi thất vọng tại đấu trường châu Âu, còn nhiệm kỳ thứ hai đáng quên của ông càng củng cố câu châm ngôn xưa rằng không bao giờ nên quay lại.

Antonio Conte 2011 - 2014

Juventus chỉ đứng thứ bảy ở mùa giải trước khi Conte tiếp quản. Xét trên nhiều phương diện, câu lạc bộ khi đó vẫn đang dò dẫm trên hành trình trở lại sau vụ bê bối Calciopoli khiến họ phải xuống hạng.

Khát khao mãnh liệt, yêu cầu về sự hoàn hảo cùng ánh mắt cứng rắn của Conte nhanh chóng giúp câu lạc bộ nhớ lại họ là ai và những gì người ta kỳ vọng ở họ.

Trong cả ba mùa giải của Conte tại Turin, câu lạc bộ đều giành Scudetto, đạt trung bình 2,3 điểm mỗi trận trong giai đoạn đó và chỉ để thủng lưới vỏn vẹn 0,5 bàn mỗi 90 phút. Bianconeri vững như bàn thạch ở hàng thủ, trong khi những tài năng kiệt xuất như Paul Pogba ở thời kỳ đỉnh cao và Carlos Tevez gieo rắc thiệt hại trên hàng công.

Cũng không thể bỏ qua vị thế huyền thoại của Conte khi còn là cầu thủ tại Turin, với năm chức vô địch Serie A và danh hiệu Champions League năm 1996.

Marcello Lippi 1994 – 1999, 2001 - 2004

Lippi chính là người đạo diễn chiến thắng tại Champions League ấy, mới chỉ là lần đăng quang thứ hai trong lịch sử lâu đời và lẫy lừng của Juve. Và ông đã làm được điều đó với một hàng công đáng kinh ngạc.

Khi chuyển từ Naples đến Turin, Lippi không hài lòng với việc đội bóng mới phụ thuộc quá nhiều vào Roberto Baggio ở cả khả năng sáng tạo lẫn khâu tạo ra thành quả cuối cùng. Baggio là mẫu cầu thủ đầy ngẫu hứng, có thể tạo nên những khoảnh khắc thiên tài nhưng không bao giờ duy trì được điều đó một cách ổn định.

Vì vậy, giải pháp là bán đi thần tượng của các khán đài và đưa một tài năng trẻ đang lên mang tên Alessandro Del Piero lên thay thế. “Tiểu họa sĩ” sát cánh cùng Gianluca Vialli và Fabrizio Ravanelli, rồi bộ ba ấy lập tức khiến cả châu Âu khiếp sợ.

Sau đó, Zinedine Zidane gia nhập và tạo thành cặp tiền vệ đáng gờm với Didier Deschamps. Không hề quá lời khi nói phiên bản Juventus này – dưới sự dìu dắt của Lippi – là một trong những đội bóng vĩ đại nhất từng xuất hiện trong cả một thế hệ.

Giovanni Trapattoni 1976 – 1986, 1991 – 1994

Dưới sự dẫn dắt của Trapattoni, Juventus giành sáu chức vô địch quốc gia và một European Cup. Tất cả đều đến trong nhiệm kỳ đầu tiên của ông trên cương vị huấn luyện viên trưởng, một thập niên chứng kiến những Chú ngựa vằn chinh phục mọi đối thủ cản đường.

Năm 1985, Juventus bước vào trận chung kết European Cup với Liverpool trong vị thế bị thị trường cá cược bóng đá đánh giá thấp hơn đôi chút, nhưng cuối cùng vẫn giành chiến thắng. Thảm họa Heysel là phông nền khủng khiếp cho thành tựu vĩ đại nhất của câu lạc bộ tính đến thời điểm đó.

Còn về những vinh quang tại giải quốc nội, liệu có gì đáng ngạc nhiên khi họ thống trị bóng đá trong nước đáng sợ đến vậy? Hàng phòng ngự của Juventus gần như hoàn toàn được cấu thành từ tuyến thủ từng giúp Italy vô địch World Cup 1982, trong khi Michel Platini và Zbigniew Boniek vĩ đại bày mưu tính kế ở phía trên.

“Il Trap” có thể đã gặp khó khăn trong việc tái hiện công thức thành công khi trở lại câu lạc bộ vào đầu thập niên 1990, nhưng ông vẫn đưa Juventus đến chức vô địch UEFA Cup với nguồn cảm hứng từ Baggio trước khi rời đội để gia nhập Bayern Munich.

Cập nhật lúc 2026-07-21 16:18