Góc Nhìn 888TOP: Yamal: Tôi luôn xem trận nhưng không mấy thích xem Bayern, vì họ so với đối thủ lợi thế quá lớn

Cập nhật: 2026-09-19

Góc Nhìn 888TOP: Yamal: Tôi luôn xem trận nhưng không mấy thích xem Bayern, vì họ so với đối thủ lợi thế quá lớn

Cầu thủ Barcelona Yamal nhận phỏng vấn chuyên của Valdano, hiện bản đầy đủ đã ra, nội dung mới sẽ chia thành vài phần đăng. Bài này là phần bốn.

Ảnh

Nhiều lúc, cầu thủ thắng World Cup cuối cùng cũng lấy Quả bóng vàng. Điều đó sẽ mang lại cho bạn một số lợi thế, đúng không?

Đương nhiên, nhưng trong đó còn có cụm từ nhiều lúc, không phải nhất định.

19 tuổi đã bàn Quả bóng vàng, thật sự quá khó tin! Ronaldo 22 tuổi mới lấy. Bạn có tìm hiểu riêng những kỷ lục này không?

Lần đầu tôi đi dự lễ trao Quả bóng vàng, trên màn hình lớn hiện người trẻ nhất từng đoạt giải là Ronaldo, khi ấy khoảng 21 tuổi gì đó.

Đúng, tôi nghĩ là 22 tuổi.

Vâng. Tôi sẽ ghi những chuyện ấy trong đầu. Tôi đúng là nhớ.

Bạn có ám ảnh kiểu ấy không? Ví dụ đặt cho mình một mục tiêu, đòi mình phải làm được một việc trước một độ tuổi nào đó.

Có. Tôi nghĩ điều này vẫn liên quan tới yêu cầu tôi đặt cho bản thân. Tôi cho rằng tôi nên đòi hỏi mình dựa trên tôi là ai, tôi có năng lực thế nào, không thể để yêu cầu của mình thấp hơn những gì tôi thật sự làm được.

Vì thế, nếu tôi biết mình có khả năng làm một số việc, thì tôi phải cố làm được, vì tôi đã có điều kiện cần để thực hiện tất cả. Với tôi, tôi khoác áo câu lạc bộ hay nhất thế giới, tôi đến từ lò đào tạo hay nhất thế giới, và mọi người đều giúp tôi thực hiện những mục tiêu ấy. Vậy tôi ít nhất nên đặt cho mình yêu cầu như vậy.

Cuối cùng có thể thành, cũng có thể không, nhưng tôi nhất định sẽ thử.

19 tuổi đã thành đội trưởng là chuyện rất đặc biệt. Bạn thấy mình đã đủ chín để lãnh đạo phòng thay đồ và gánh vai trò quan trọng trong đội chưa?

Điều ấy liên quan tới đồng đội của bạn. Vì xét cho cùng, chính đồng đội cho bạn cơ hội ấy, để bạn có thể nói: Vâng, bạn là một trong những thủ lĩnh của đội này, khi khoảnh khắc quan trọng tới, chúng tôi sẵn sàng theo bạn.

Mà tôi đúng là đã để ý, ở một số khoảnh khắc khó và quan trọng, đội tôi sẽ nhìn về phía tôi, muốn tìm câu trả lời từ tôi.

Nhiều lúc, dù là phát biểu ở họp báo, hay nói vài lời để giúp đội, những thứ ấy đều là bạn học dần từng chút. Tôi rất cảm ơn việc cuối cùng có thể diễn ra theo cách này.

Việc đào tạo ở La Masia ảnh hưởng thế nào tới cách bạn đá, cách sống và việc bạn hòa vào Barca?

Tôi nghĩ nó ảnh hưởng mọi mặt. Ví dụ tới derby quốc gia, hay derby Barca và Espanyol, chúng tôi những cầu thủ ra từ La Masia, mà chúng tôi có rất nhiều người, Gavi, Fermin Lopez, Cubarsi, Marc Bernal, còn tôi, gần như tất cả, tôi không biết nên giải thích thế nào.

Chúng tôi vẫn nhớ cảm giác đá những trận ấy thời đội trẻ. Vì thế đội như Espanyol sẽ luôn nằm trong tiềm thức của bạn, thành một đối thủ thậm chí là kẻ thù.

Trong phòng thay đồ chúng tôi cũng thường nói những chuyện này. Đôi lúc, so với gặp Real Madrid, chúng tôi thậm chí để mình ở trận này gánh nhiều rủi ro bị chỉ trích hơn. Chúng tôi thấy trận này rất đặc biệt, nhất là khi đá sân nhà của họ.

Với chúng tôi, đây là một trong những trận hay nhất cả mùa. Chúng tôi sẽ rất thưởng thức khoảnh khắc ấy, cũng sẵn sàng mạo hiểm vì những khoảnh khắc ấy. Mỗi người ra từ La Masia đều rất rõ derby này nghĩa là gì.

Tôi nghĩ khi lên sân, điều này sẽ lộ rất rõ. Tôi cho rằng chỉ cần bạn đến từ La Masia, thì từ lần đầu tham dự derby quốc gia, bạn đã biết trận này nghĩa là gì, bạn cũng biết đây chính là một cuộc chiến.

Bạn thích nhất tới sân khách nào để đá?

Sân Espanyol, còn sân Real Madrid. Tôi nghĩ sân Atletico tôi cũng rất thích. Tôi nói những sân đòi hỏi cao hơn, sức ép lớn hơn.

Sức ép lớn hơn.

Vâng.

Lần đầu bạn đá ở Bernabeu là đại diện Tây Ban Nha gặp Brazil. Bạn còn nhớ trận ấy, và cảm giác hoàn toàn không sợ khi ấy không?

Nhớ. Tôi nghĩ đó là một trong những bước ngoặt quan trọng nhất sự nghiệp tôi, đó là một lần vượt lên thật sự. Vì mùa ấy ở Barca, tôi còn chưa phải trụ cột tuyệt đối. Tôi khi ấy quá trẻ, vì lý do thể chất cần nghỉ, mà trong đội cũng có những cầu thủ trình độ rất cao.

Tôi nghĩ trận ấy thành một bước ngoặt sự nghiệp tôi. Vì HLV thấy phong độ của tôi, rồi sẽ nghĩ: Cầu thủ này phải đưa đi Euro, tôi phải mang anh ấy.

Tôi nghĩ cũng từ khoảnh khắc ấy, tôi nói với mình: Giờ chính là lúc.

Tên bạn có sức ảnh hưởng lớn, thậm chí một câu bạn nói cũng có thể ảnh hưởng không khí trước sau derby quốc gia. Giờ bạn đã học được khi phát biểu công khai thì thận trọng hơn chưa?

Vâng. Hôm ấy về nhà xong, tôi vẫn nghĩ chuyện ấy. Tôi thực ra không thấy lời mình nói có xúc phạm nhiều, nhưng sau đó tôi nhận ra, vấn đề không chỉ là tôi nói gì, còn gồm những lời ấy do tôi nói ra.

Vì tính cách tôi, cộng bản thân tôi cũng thu hút rất nhiều sự chú ý, nên tôi hiểu, có lẽ khi ấy tôi nên diễn đạt theo cách khác.

Nhưng từ chuyện ấy tôi cũng rút ra một kết luận khác: so với những derby quốc gia bốn năm trước gần như ai cũng biết ai sẽ thắng, tôi thích đá derby kiểu lần ấy hơn. Tôi thích cường độ ấy, dù tôi biết khi ấy mình hoàn toàn có thể diễn đạt theo cách khác.

Nhưng hôm ấy bạn đá không hay, đúng không?

Rất tệ, thật sự rất tệ. Mỗi lần tôi vừa có bóng, tôi đều cảm giác cả thế giới như đè lên người.

Tôi thấy sân dưới chân như sắp sập, cầu thủ đối phương trông cũng toàn nhanh hơn tôi. Hôm ấy tôi thật sự đá rất khổ, rất, rất khổ.

Nhưng mọi chuyện đều có thể học.

Vâng. Tôi còn muốn trải qua thêm một trận như vậy.

Bản năng ấy trên sân của bạn đến từ đâu? Tập luyện, lặp lại liên tục, hay tự tin? Đôi lúc bạn tìm được một cách giải, thậm chí bản thân không biết giải thích thế nào. Có phải vậy không?

Tôi chưa từng ở buổi tập chuyên luyện một động tác rê rồi nghĩ trận đấu nhất định phải sao chép. Tôi không thấy chuyện vận hành như vậy, vì một hậu vệ có thể làm một nghìn động tác khác nhau, mỗi tình huống đều độc nhất.

Tôi nghĩ tất cả chủ yếu vẫn đến từ tự tin. Như bạn nói, khi một cầu thủ đầy tin ở bản thân, anh ấy sẽ thấy mình có khả năng gây rối cho hàng thủ đối phương.

Tôi đặc biệt nhớ lượt đi Champions League mùa trước gặp Atletico. Khi ấy trước mặt tôi có bốn cầu thủ, nhưng tôi vẫn thử rê. Tôi bắt đầu liên tục dùng chân làm động tác, thậm chí bản thân không biết cuối cùng định thoát ra thế nào.

Cũng từ lúc ấy, tôi nhận ra, đặt mình vào một thế rất phức tạp, cuối cùng thực ra chẳng qua là ba kết quả.

Thứ nhất, họ cướp bóng dưới chân tôi, nhưng vì tôi đang ở phần sân họ, điều ấy cũng không nghiêm trọng đến thế.

Thứ hai, họ mắc sai.

Thứ ba, tôi thành công đưa bóng ra.

Từ đó, dù ở buổi tập, tôi cũng thử đặt mình vào tình huống quanh mình có nhiều hậu vệ, học cách thoát ra. Tôi nghĩ tự tin là thứ rất tuyệt. Nó khiến bạn ở bất kỳ tình huống nào cũng dám ra động tác. Bạn sẽ thấy mình so với đối thủ có một lợi thế nào đó, mà đó cũng là thứ luôn đẩy tôi về phía trước.

Trong đội có nhiều cầu thủ được La Masia đào tạo như vậy, bản sắc chung ấy có mang lại cho các bạn một sức mạnh đặc biệt không?

Có. Nói cho cùng, điều ấy giống một nhóm anh em do cùng một người mẹ nuôi lớn, cuối cùng lại tới cùng một nơi.

Chúng tôi lớn cùng nhau, học cùng một trường, đá trên cùng những sân, ở cùng những phòng thay đồ, cũng học cùng một thứ bóng đá.

Đúng, giống một đội bóng trong trường.

Đúng vậy, chính là thế. Chúng tôi cảm nhận được, dù lên đội tuyển cũng vậy.

Khi trong đội có nhiều cầu thủ đến từ Barca, trận đấu sẽ đá rất trơn, vì ý niệm bóng đá và cách đá của mọi người đều giống nhau.

Vì thế mọi thứ sẽ trở nên dễ hơn nhiều.

Nhiều ý nghĩ sẽ vụt qua trong đầu, nên sau đó bắt bạn giải thích lúc ấy rốt cuộc chuyện gì xảy ra, thực ra rất khó.

Thường xuyên đều vậy.

Phóng viên thường hỏi tôi: Quả bóng ấy rốt cuộc bạn ghi thế nào?

Nhưng họ không nhận ra, thực ra ngay trong vài giây ấy, trong đầu bạn có thể đã vụt qua một nghìn ý nghĩ. Tôi đặc biệt nhớ trận gặp Rayo Vallecano.

Trước trận, Fermin Lopez nói với tôi: Nghe này, thủ môn luôn thích lao góc xa. Lần đầu có cơ hội, bạn đánh góc gần.

Tới trận, tôi có bóng, đột nhiên nhớ câu ông ấy nói với tôi trước trận. Thế là tôi đánh góc gần, bóng vào.

Nhiều người không biết trong đầu cầu thủ cùng lúc đang nghĩ bao nhiêu chuyện. Bạn có thể nghĩ trước: Tôi sẽ chuyền cho người kia.

Giây sau lại đổi ý, vì một cầu thủ khác đã chắn đường chuyền. Những chuyện ấy toàn xảy ra trong một khoảnh khắc, thật sự không giải thích được.

Bạn đến từ hai nền văn hóa khác nhau. Điều ấy ảnh hưởng thế nào tới bản sắc của bạn?

Tôi nghĩ điều ấy sẽ giúp bạn ở mọi mặt của đời sống. Khi bạn gặp người đến từ một nền văn hóa khác, bạn sẽ hiểu người ấy có thể cần giúp, vì bạn biết cảm giác thích nghi một môi trường mới là thế nào.

Ví dụ lần đầu tôi tới Morocco, tôi chẳng biết gì. Người quanh đều nói, nhưng tôi hoàn toàn không hiểu, vì khi ấy tôi chỉ nói được tiếng Tây Ban Nha. Lúc ấy tôi mới thật sự nhận ra thích nghi một môi trường mới có thể khó thế nào, dù cuối cùng tôi vẫn thích nghi.

Điều ấy cũng giúp tôi sống với người khác, dù là thử món mới, tới nơi mới, hay học một ngôn ngữ mới. Tôi thấy mình được trải những chuyện ấy thật sự rất may.

Sau một lần mắc sai, bạn muốn bù ngay, hay sẽ mất một chút thời gian tiêu hóa sai lầm ấy trước?

Không. Thực ra, tôi nghĩ điều khiến hậu vệ biên rơi vào khó khăn, đúng là những cầu thủ sẵn lòng thử liên tục. Một cầu thủ có thể mất bóng một lần, rồi hết lần này đến lần khác lấy lại bóng, cuối cùng chỉ cần thành một lần, có thể qua bạn trực tiếp. Đó chính là thứ bóng đá tôi nói với bạn trước, cũng chính là bóng đá đường phố.

Khi đá đường phố, nếu bạn mất bóng, không đồng đội nào chạy tới nói với bạn: Bạn ngồi im đó, bạn vừa mất bóng. Không ai trách bạn vì chuyện ấy, đó là chuyện rất bình thường.

Không, đôi lúc vẫn có người mắng bạn.

Đương nhiên, luôn có người bạn thích dạy bạn. Nhưng vì bóng đá đường phố không có thống kê số lần mất quyền kiểm soát bóng kiểu ấy, nên bạn chẳng để ý. Tôi nghĩ đó chính là chỗ hay. Với tư cách tiền vệ cánh, bạn sẽ luôn xông về phía trước, hết lần này đến lần khác tiếp tục thử.

Bạn thường xem bóng đá không? Có xem trận không?

Xem quá nhiều.

Xem cả trận, hay thích xem một số...

Không, tôi xem cả trận. Tôi không thích highlight. Tôi không bao giờ xem tuyển tập bàn thắng hay thứ tương tự.

Có đội nào bạn xem nhiều hơn không? Vì bạn thấy họ đá đặc biệt cuốn.

Tôi rất thích xem Real Betis, cũng đặc biệt thích xem Villarreal.

Vì họ đều nhấn mạnh tấn công.

Vâng. Premier League thì tôi trận nào cũng xem. Tôi nghĩ các trận Premier League trông đều rất thú vị.

Đôi lúc buổi trưa tôi ở nhà xem bóng. Về La Liga, Real Betis và Villarreal là hai đội tôi thích xem nhất.

Bạn không xem Real Madrid sao?

Không, tôi đương nhiên cũng xem Real Madrid. Nhưng vấn đề của Real Madrid là khi chúng tôi xem trận họ luôn muốn họ thua. Nên có lẽ hôm nay tôi sẽ không xem trận họ, vì nếu xem, tôi chỉ ngồi đó suốt muốn họ thua.

Còn Paris Saint-Germain? Họ cũng là một trong những đối thủ ở Champions League.

Champions League thì tôi xem. Tôi thích xem họ đè đối thủ thế nào ở Champions League, và họ chiếm ưu thế hoàn toàn theo cách ấy ra sao. Dù sao đối thủ cũng đang dự Champions League, bản thân điều đó đã nói đó là một đội rất xuất sắc.

Còn Bayern Munich, tôi không mấy thích xem trận họ.

Vì sao? Có phải vì lợi thế của họ ở giải quốc nội quá lớn không?

Vì bản thân tôi cũng đá giải quốc nội, nên tôi biết lợi thế của họ lớn thế nào. Dù ở vòng bảng Champions League, tôi thường cũng không xem họ, vì tôi luôn thấy họ so với đối thủ lợi thế quá rõ. Nhưng sau đó trận Paris Saint-Germain gặp Bayern Munich lại rất hấp dẫn.

Dù vậy ở giai đoạn giải, tôi không mấy thích xem trận Bayern, vì tôi thấy khoảng cách giữa họ và đối thủ luôn quá lớn.

Trận Paris Saint-Germain và Bayern Munich đúng là rất đại diện cho mùa này. Đó là trận quan trọng nhất, đúng không?

Đó là trận đối đầu thể chất mạnh nhất, trận tốc độ nhanh nhất, đồng thời cũng là trận thể hiện rõ nhất năng lực cá nhân cầu thủ.

Cảm ơn bạn nhận cuộc trao đổi này, cũng cảm ơn bạn cùng chúng tôi trải qua một khoảnh khắc đặc biệt như vậy, kỷ niệm mười năm chương trình.

Không, phải là tôi cảm ơn bạn. Được nói chuyện với một người thật sự hiểu bóng đá là chuyện rất vui. Phóng viên thường hỏi tôi, tôi có nói những chuyện này với bạn bè không, nhưng thực ra tôi không, vì họ không hiểu bóng đá đến thế.

Nhưng nói với bạn thì khác. Tôi biết bạn hiểu bóng đá, có lẽ bạn thậm chí hiểu hơn cả tôi. Hôm nay được tới đây thật sự rất vui.

Cảm ơn rất nhiều, Lamine.

Vâng, cảm ơn, cảm ơn rất nhiều. Với tôi cũng là một niềm vui.

Cập nhật lúc 2026-09-19 22:04