Ngày 2/9 theo giờ Bắc Kinh, Victor Oladipo vẫn đang nỗ lực trở lại NBA. Trên Player’s Tribune, anh gửi một bức thư ngỏ chân thành tới các tổng giám đốc của mọi đội bóng trong liên đoàn, kể lại hành trình khao khát được thi đấu NBA trở lại kể từ năm 2023.
Sự nghiệp của ngôi sao All-Star hai lần vốn đang rộng mở thì năm 2019 gặp phải đứt gân tứ đầu đùi, vận mệnh rẽ ngoặt. Chấn thương đeo bám anh suốt nhiều năm sau đó. Sau khi trở lại, anh lại đứt gân xương bánh chè ở playoff 2023. Từ đó, anh từng ngắn hạn thi đấu ở giải nước ngoài và G League, nhưng chưa có đội NBA nào chịu trao cho anh một hợp đồng chính thức trong danh sách. Dưới đây là toàn bộ nội dung bức thư dài do chính anh viết —
Gửi các tổng giám đốc NBA:

Tôi muốn kể các bạn hai giấc mơ.

Giấc mơ đầu tiên thuộc về mẹ tôi. Từ năm 1992, ở Upper Marlboro, Maryland, khi bà mang thai tôi và em gái sinh đôi, bà đã có giấc mơ ấy. Trong mơ, bà gặp Hakeem Olajuwon — cầu thủ bóng rổ vĩ đại nhất lịch sử Nigeria. Olajuwon đưa cho bà một quả bóng đã ký tên. Chỉ vậy thôi, toàn bộ giấc mơ chỉ có thế. Nhưng với mẹ tôi, thế là đủ. Cả nhà tôi đều tin vào đức tin, kính sợ Chúa. Bà coi giấc mơ ấy là mặc khải từ trên cao: trong số các con, sẽ có một đứa lớn lên bước ra sân bóng rổ.
Các bạn cần hiểu: bố mẹ tôi hoàn toàn không phải vận động viên, họ là người Nigeria nhập cư sinh ra và lớn lên ở quê nhà. Như nhiều người Nigeria nhập cư khác, họ tin rằng con đường của chúng tôi ở Mỹ nằm ở việc học hành, dùng trí óc đổi đời. Trong nhận thức của chúng tôi, vào NBA không phải chuyện đương nhiên, thành công kiểu ấy cũng hiếm khi xuất hiện quanh cuộc sống. Mẹ làm giấc mơ ấy không phải để khoe với ai. Nhưng từ khi tôi biết nhớ, bà cứ nhắc đi nhắc lại giấc mơ ấy với tôi.
Sau này, tuổi thơ tôi yêu bóng rổ sâu sắc. Ngồi khán đài xem chị gái thi đấu, thức đêm theo dõi chung kết Bulls và Lakers, Chủ nhật tan lễ nhà thờ chạy ra sân ở lối xe nhà chú, bắt chước ba huyền thoại trong lòng — Michael Jordan, Kobe, và chị gái tôi. Rồi tôi dần lộ ra năng khiếu bóng rổ thực sự. Thành thật mà nói, lúc ấy tôi cảm giác mọi thứ như đã được định sẵn.
Thời điểm đến năm 2013, đêm draft. Tôi 21 tuổi, đã đi hết một hành trình dài, cuối cùng đứng trước khoảnh khắc ấy. Đại diện của tôi quay sang nói: “Vic, Orlando sẽ dùng pick số 2 chọn cậu.” Máy quay dày đặc, tôi cố nén sự hân hoan, không để lộ cảm xúc. Trong khoảng khắc ngắn từ lúc anh nói xong đến khi kết quả draft được công bố, từng cảnh quá khứ lao vun vút trong đầu.
Tôi nhớ bố làm ba việc cùng lúc, mẹ học ngành điều dưỡng, chỉ để tôi và các chị em được giáo dục tốt nhất; nhớ ban đầu kỹ thuật tấn công của tôi bị chế giễu, tiến bộ chậm chạp, chỉ vì tôi không có điều kiện dư dả như những đứa trẻ khác — tôi thậm chí tự đóng khung rổ, rồi lại lắp cao tới 9 feet, nghĩ lại cũng bất lực; nhớ HLV Crean từng hỏi riêng phóng viên liệu tôi có đá được chuyên nghiệp không, phóng viên đáp: “Đừng đùa, cậu ấy chỉ thể chất tốt thôi, những gì cậu ấy làm được, hai trăm vận động viên khác cũng làm được.” Tất cả những chuyện ấy ùa lên cùng lúc.
Ngay sau đó, David Stern bước lên bục: “NBA Draft 2013, pick số 2, Orlando Magic chọn Victor Oladipo từ Đại học Indiana.” Tôi bước lên, bắt tay ông, rồi bị truyền thông vây kín. Những gì xảy ra sau đó có thể nói là trải nghiệm kỳ diệu nhất đời tôi.
Hết phỏng vấn truyền thông, tôi đi xuyên hậu trường, chuẩn bị tới green room gặp gia đình. Chưa tới nơi, giữa hành lang đã thấy họ. Mẹ đứng đó, vẻ mặt kỳ lạ, gần như bối rối. Tim tôi thắt lại, ra hiệu cho em gái sinh đôi: “Mẹ ổn chứ? Có chuyện gì?” Em nói: “Không phải thế, Vic, nhìn bên kia.” Em chỉ về phía sau bên phải mẹ tôi.
Là Hakeem Olajuwon. Đêm ấy là kỳ draft cuối cùng của David Stern với tư cách commissioner, Olajuwon chính là số 1 overall do chính Stern chọn sau khi nhậm chức, nên ban tổ chức mời ông trở lại dự lễ tưởng niệm. Mẹ tình cờ gặp ông ở hậu trường, ngay sau khi tôi được chọn, bà kể cho Olajuwon giấc mơ đã phủ bụi nhiều năm. Rồi Olajuwon ký lên một quả bóng cho bà, tái hiện hoàn toàn khung cảnh trong giấc mơ năm xưa.
Đó, chính là đêm đầu tiên trong sự nghiệp NBA của tôi.

Từ đó, thế sự đổi thay. Những năm đầu vào liên đoàn, tôi luôn đi tìm vị trí của mình. Trung học tôi chơi vị trí số 4, tới đại học mới chuyển sang guard, ngay cả ở Indiana tôi cũng chưa từng thực sự làm point guard. Magic ngay khi tôi bước vào NBA đẩy thẳng tôi lên vị trí point guard, nghĩa là ngoài việc thích nghi giải chuyên nghiệp còn phải hoàn thành thêm một lần lột xác vai trò.
Tình hình đội cũng rất khó khăn, chúng tôi thua liên tục, thay vài đời HLV trưởng. Thành thật mà nói, nếu hồi đó đã có play-in, chúng tôi có lẽ đã có cơ hội cọ xát playoff, cục diện tổng thể cũng khác. Nhưng đội mãi không đi vào quỹ đạo. Thoáng cái tôi bị đẩy sang Thunder, chỉ sau một kỳ nghỉ hè lại bị đưa đi lần nữa. Chuỗi biến cố ấy đè nặng đến nghẹt thở. Dù vậy, nhìn lại những năm ấy, tôi vẫn ghi nhận. Là cầu thủ trẻ trong liên đoàn, mọi thứ đều mới mẻ. Những thất bại được gọi tên hồi ấy, cuối cùng đều hóa thành nền móng cho sự trưởng thành sau này.

Rồi mùa đầu tiên tôi tới Pacers, phải mô tả thế nào đây? Gần như hoàn hảo. Đội có một vị trí trống, trách nhiệm lớn, nhưng cơ hội hiếm có, mà tôi vừa có trải nghiệm khớp với vị trí ấy. Khi chơi point guard ở Orlando, tôi thường xuyên mất bóng, nhưng mỗi lần mất bóng đều dạy tôi điều mới: cách giữ bóng, chuyền bóng tốt hơn, cách tìm điểm tấn công trên sân, cách thay đổi nhịp có tiết tấu. Ở Thunder, tôi sát cánh Russell Westbrook đang trong mùa MVP, anh ấy là cầu thủ xuất chúng, càng là con người tuyệt vời. Ý chí dẫn đội tới chiến thắng của anh đã ảnh hưởng sâu sắc tới tôi.
Vì thế khi tới Indiana, đội nói với tôi: Vic, đội này giao cho cậu. Quyền kiểm soát bóng cao, bóng trong tay cậu, mọi thứ do cậu chủ đạo. Trong đầu tôi chỉ có một ý: không cần nói nhiều, tôi sẵn sàng.
Trải nghiệm khoác áo Indiana còn là lớp son thêm. Tôi là cầu thủ giàu cảm xúc, và tự hào về điều đó. Tôi lấy sức từ sự kết nối trên sân, từ không khí khán đài. Người hâm mộ Indiana đón nhận và yêu thương tôi không giữ lại gì, đó cũng là lý do quan trọng để tôi chơi ra được đỉnh cao sự nghiệp. Tôi vẫn nhớ playoff 2018 gặp Cavaliers, thua 2-3, Game 6 trở về sân nhà. Đêm trước trận, tôi đi xem phim, một CĐV Cavaliers nhận ra tôi trong rạp, hét: “Anh bạn, ngày mai các cậu về nhà!” Phản ứng đầu tiên tôi còn nghĩ: người này không biết mình không ở Cleveland à? Nhưng tôi gào lại: “Chúng tôi sẽ không! Không bao giờ!!”
Năm đầu ở Indiana của tôi, đại khái là tâm thế ấy. Tôi gắn chặt với thành phố này, bang này, người hâm mộ nơi đây. Trên sân Game 6, tôi chơi ra trận đại diện sự nghiệp, lập triple-double, đọ sức trực diện với siêu sao lịch sử LeBron, giữ sân nhà, kéo series vào Game 7. Thành thật, đêm ấy nhà thi đấu như muốn bị tiếng reo hò lật tung. Tôi ước gì vẻ đẹp ấy kéo dài mãi. Tiếc thay, đời không như ý.
Chấn thương đứt gân tứ đầu khó lòng chấp nhận. Đó là giai đoạn hay nhất sự nghiệp tôi: lần đầu vào All-Star, nhận phiếu bầu MVP, giành Most Improved Player, thành tích đội cũng đi lên, hạng 5 miền Đông, còn đẩy Cavaliers tới bước đường cùng. Trong lòng tôi, sự vĩ đại thuộc về tôi lẽ ra phải đến đúng hạn. Nhưng đầu mùa thứ hai khoác áo Pacers, đầu gối đã khó chịu. Thi đấu mang thương, đứt gân tứ đầu vốn là tai nạn xác suất một phần triệu, thế mà tôi lại thành “một phần triệu” xui xẻo ấy.
Tôi phẫu thuật, phục hồi điên cuồng, sau một năm, trở lại sát trước đại dịch. Rồi tôi tới bubble thi đấu, tôi quá khao khát trở lại sân. Nhưng trong bubble, tôi gần như đá bằng một chân. Đầu gối hễ chịu lực là đau như dao cắt. Thế mà tiếng nói bên ngoài đều bảo tôi mọi thứ lẽ ra ổn. Khoảng cách lớn ấy đảo lộn nội tâm, tôi bắt đầu tự nghi, liên tục tự đổ lỗi. Tới năm thứ tư ở Pacers, thể trạng vẫn không khá, tôi rơi vào đáy đời. Tháng 1/2021, gần hai năm sau chấn thương nặng, đội đẩy tôi đi. Khoảnh khắc ấy, tôi không giữ nổi, bật khóc.
Năm 2023, thời khoác áo Heat, gân xương bánh chè của tôi đứt. Thành thật, lần chấn thương này với tôi là họa thành phúc. Sau khi thương đến, tôi sống trong sự đuổi theo: đuổi theo tầm cao đội Indiana suýt chạm tới, đuổi theo cầu thủ mà tôi lẽ ra có thể trở thành. Lâu nay tôi dốc sức muốn trở lại phong độ ngày ấy, vội lấy lại thời gian đã mất, thậm chí trong phục hồi cũng nóng vội. Còn chấn thương nặng ở xương bánh chè đánh thức tôi. Với tôi, như Chúa đang bảo: Victor, chậm lại, dưỡng cơ thể cho thật khỏe, đừng còn chấp niệm đuổi theo những khả năng đã lỡ. Bám đất, tái tạo bản thân.
Ba năm qua, tôi vẫn làm việc ấy. Đã bỏ ra vô số công sức: tập phục hồi, ngụp trong phòng tập. Thành thật, tôi cũng trị liệu tâm lý. Cầu thủ NBA được dạy phải yêu bóng rổ không giữ lại, vốn là điều đẹp. Nhưng khi bóng rổ không còn đáp lại, tình yêu ấy cũng khiến người ta khó hòa giải với thực tại. Bóng rổ từng làm tôi đau lòng thật sự. Nhìn lại gần tám năm này, đáy lòng vẫn thoáng nhói. Nhưng tôi hiểu, đắm chìm trong tiếc nuối chẳng ích gì. Tôi tin mình là người được Chúa đoái hoài, tôi mãi là con trai của mẹ.
Vì thế, tôi muốn ra sân trở lại.

Tiếp theo kể giấc mơ thứ hai.
Giấc mơ này thuộc về tôi, nhân vật chính là con gái tôi. Gần như mỗi ngày tôi đều nghĩ tới giấc mơ ấy. Bé tên Naomi, tôi gọi là Nomi, năm nay bốn tuổi rưỡi. Giấc mơ này không liên quan bé sau này sẽ đạt thành tựu gì, sẽ hoàn thành mục tiêu định mệnh nào.
Giấc mơ ấy nói về việc tôi muốn bé sống trên đời, có thể trở thành người như thế nào.
Nếu hỏi, tôi phải sống ra sao mới làm gương cho bé? Đó chắc chắn không phải tôi 30 tuổi các bạn thấy lần cuối trên sân NBA: bị kẹp giữa khó khăn thể xác và tinh thần, day dứt vì sao vận rủi nối tiếp. Cũng không phải cậu bé 21 tuổi đứng trên bục draft, nắm tương lai sáng, bắt tay David Stern. Càng không phải tôi 25 tuổi đọ sức LeBron ở playoff, leo lên đỉnh sự nghiệp.
Đều không phải.
Tôi muốn Nomi thấy, là tôi lúc này.
Tôi 34 tuổi, bị số phận quăng xuống núi, mất nhiều năm gắng trèo, lại cứ ngã, nhưng chưa từng bỏ cuộc hướng lên. Ngoài đời, nhiều người đã nhìn xuống tôi, không thiếu kẻ chế giễu, nhưng tôi giữ đức tin, giữ hướng trong lòng. Trải qua gian nan, tôi cuối cùng có được tâm thế thông suốt và khiêm nhường, viết bức thư này. Tôi muốn nói với mọi tổng giám đốc chịu đọc hết: cơ thể tôi cuối cùng đã hồi phục tới nơi. Tôi tin mình vẫn chơi được bóng rổ trình độ cao, quan trọng hơn, có thể đóng góp cho chiến thắng. Tôi có thể trở thành thành viên quý trong phòng thay đồ. Điều tôi xin, chẳng qua là một cơ hội để chứng minh bản thân.
Nomi còn nhỏ. Khi bé lớn, nếu một ngày bé muốn lấy sức từ câu chuyện đời tôi, lật xem hành trình của tôi. Tôi thật lòng mong, đoạn bé nhìn lại nhiều nhất chính là đoạn này. Mong khi gặp khó, bé lật được trang này. Mong lúc ấy bé hiểu, bé có thể mạnh mẽ như cha, cũng có thể thản nhiên lộ sự mong manh như cha. Sự tuôn ra từ đáy lòng, bản thân đã là một sức mạnh. Tôi đã tự hào về bé vô cùng.
Tôi cũng mong, bé có thể tự hào về tôi.
Đó là toàn bộ tâm thế của tôi. Tôi không biết câu chuyện của mình sẽ kết thúc ra sao. Có lẽ sẽ có đội chịu cho tôi cơ hội, có lẽ không, quyền chọn nằm ở các bạn. Nhưng nếu bạn là ban lãnh đạo đội NBA, đã dành thời gian đọc hết bức thư này: tôi cảm ơn bạn từ đáy lòng. Tôi có thể đảm bảo với các bạn rằng, câu chuyện bóng rổ của tôi, từ mở đầu tới hồi kết, từ đầu tới cuối, đều là một bức thư tình.
Cập nhật lúc 2026-09-02 21:11
Thích[0]